Cuộc hôn nhân viên mãn của cô gái Nha Trang và anh chồng “thánh nước mắm” người Italy

Nhân vật chính trong câu chuyện ấy chính là chị Cẩm Quỳnh (sinh năm 1982) và anh Marco, hơn chị chục tuổi anh là người Ý.


Câu chuyện tình yêu của đôi vợ chồng này thật đẹp. Bởi bỏ qua tất cả những rào cản, khác biệt về tuổi tác, văn hóa, cô gái người Việt và chàng trai Italia đã tìm đến với nhau, cùng nhau xây dựng một tổ ấm hạnh phúc.

Ngày ấy, chị Quỳnh và anh Marco quen nhau trên qua một fanpage trên Facebook. Hai người thường xuyên nhắn tin, trò chuyện, đến khoảng nửa năm sau thì anh Marco lặn lội sang Việt Nam gặp chị. Lúc này, chị đang công tác tại Ký túc xá trường dự bị Đại học Nha Trang, còn anh làm công việc thiết kế các thiết bị nhà bếp ở Milan.

Hôm anh sang, là một ngày tháng 5 năm 2011. Mảnh đất Nha Trang xinh đẹp đón anh bằng một cơn mưa tầm tã, đường phố ngập lụt. Một mình ngồi ở sân bay chờ anh, chị Quỳnh còn run lên vì lạnh. Bị say xe nên chị ngồi lả đi ở ghế, bó hoa trên tay che mất mặt khiến anh cứ loanh quanh tìm mãi không ra.

Rồi hai người cũng gặp nhau, dù mỗi ngày đều thấy anh qua video chat nhưng cái cảm giác lần đầu gặp gỡ anh, chị cảm thấy sao rất xa lạ. Chị cùng anh bắt taxi về nhà, ngồi trên xe cả hai bắt đầu trò chuyện nhiều hơn, dần dần xóa đi những ngại ngùng, bối rối. Đến bây giờ, chị Quỳnh mới thấy người đàn ông này mang lại cho mình cảm giác xốn xang, ấm áp khó tả.

Rồi một tháng anh ngắn ngủi ở Việt Nam của anh cũng trôi qua, khoảng thời này quấn quýt bên nhau khiến tình cảm của anh chị ngày một lớn dần. Ngày chia tay tiễn anh về nước, hai người bịn rịn, lưu luyến khôn nguôi. Anh hứa với chị ngày quay lại sẽ là ngày hai người kết hôn.

Yêu xa, không tránh khỏi những lúc buồn chán với nỗi nhung nhớ, chờ đợi dài đằng đẵng, đã rất nhiều lần chị nói lời chia tay với anh. Thế nhưng cảm nhận được tình cảm, sự quan tâm tận tình của anh dành cho, chính chị cũng không nỡ chấm dứt mối tình này.

Anh Marco đã giữ đúng lời hứa của mình, một ngày tháng 2/2012, anh quay trở lại Việt Nam. Hai anh chị dắt tay nhau đi đăng kí hôn. Một tháng sau thì tổ chức đám hỏi, bốn tháng sau đó đám cưới. Thế là anh chị chính thức về chung một nhà, anh Marco đưa chị sang Milan định cư từ đấy.

Theo chồng về nơi đất khách quê người, chị Quỳnh gặp rất nhiều khó khăn để thích nghi về ngôn ngữ, ẩm thực. Lúc đầu, nghe người ta nói chuyện chị chỉ biết đứng ngơ ra nhìn vì chẳng hiểu gì cả. Cũng như Việt Nam, ẩm thực ở Ý cũng vô cùng đa dạng và phong phú. Tuy nhiên, nếu không ăn không hợp khẩu vị, cũng phải mếu mặt.
hanh1-8867-1459573555
Chị Quỳnh còn luôn mong muốn chồng sẽ hiểu thêm nhiều về truyền thống người Việt.

“Những ngày đầu mới sang, tôi được chồng nấu món Risotto, một món cơm Italy, ăn cứ như cơm sống, ngồi ăn tôi cứ cố gắng nhét vào miệng cho nhanh hết vì ngán vô cùng. Hay như món Lasagna, ăn được một miếng nhỏ tôi đã không muốn ăn nữa, đành giả vờ nói ’em no rồi’. Ở đây cũng có một loại pho mát ăn rất ngon nhưng nặng mùi vô cùng, lúc đầu tôi không thể nuốt nổi, nhưng về sau ăn nhiều bị ‘nghiện’ như sầu riêng ở Việt Nam mình vậy”, chị Quỳnh chia sẻ.

Chị quyết tâm đi chợ ở những khu phố Tàu tìm nguyên liệu về nấu món Việt. Thế nhưng, có hôm chị nấu xong, anh Marco không ăn được nên ra ngoài mua bánh Pizza về ăn. Việc này khiến chị buồn và tủi thân. Thế là hôm sau, chị chẳng thèm chuẩn bị bữa tối nữa. Anh liền thắc mắc hỏi thì chị nói chỉ biết nấu món Việt, mà nấu xong anh lại chê nên không nấu nữa.

“Tôi nói với anh rằng món ăn Italy có nhiều món tôi không ăn được nhưng vẫn cố ăn cho anh vui vì biết anh vất vả nấu, vậy mà anh lại không đụng đến món của tôi. Khi nghe tôi nói xong, anh ôm tôi vào lòng và nói từ mai hãy cứ nấu món Việt đi, anh sẽ ăn hết. Thế là từ đó tôi được thỏa thích nấu các món quê hương”, chị Quỳnh hạnh phúc kể về “bước ngoặt” lớn trong cuộc sống gia đình của mình.

nhe-5252-1459573554
Anh Marco dần “nghiện” món ăn Việt Nam, đặc biệt thích nước mắm

Chị Quỳnh khá đảm đang, liên tục nấu đủ thứ món Việt cho anh thưởng thức. Anh rất thích các món cá kho tộ, phở, bún bò, lẩu, ốc, bánh tét… Đặc biệt, anh bị ‘nghiện’ nước mắm, bữa ăn nào không có là anh lại đứng ngồi không yên. Chị Quỳnh còn phong cho anh nickname là “thánh nước mắm”. Chị kể có lần nêm nếm hơi quá tay nên bữa ăn chị không bày nước mắm ra nữa, anh Marco giận và nói dỗi với chị: “Bộ nước mắm là vàng hả? Ngày mai anh ra khu phố Tàu mua hẳn chục chai, về chỉ riêng anh dùng thôi nhé”.

Mặc dù sống ở Italy, nhưng vợ chồng chị Quỳnh lại ăn món Việt nhiều hơn, ai cũng nói chị may mắn vì chồng ăn được các món quê vợ. Thế nhưng, ít ai biết để có được ngày hôm nay, chị đã phải gian nan thuyết phục chồng thế nào. Hồi đầu, có lần chị kho mắm ruốc mùi hôi cả nhà, anh khó chịu nhăn nhó. Chị chỉ nhẹ nhàng nói thức ăn Italy cũng có nhiều món nặng mùi, nhưng chị không bao giờ tỏ vẻ chê bai hay thái độ căng thẳng gì hết nên mong anh hãy hiểu. Nghe thấy vậy, anh Marco không nói thêm gì và để chị thưởng thức món chị thích.

Chị Quỳnh còn chu đáo giúp chồng hiểu thêm về truyền thống người Việt. Đến dịp Tết âm lịch, chị và anh canh giờ đúng sáng mùng 1, mùng 2 gọi điện về chúc Tết bố mẹ và các anh em. Sau đó, hai người làm thủ tục tặng lì xì cho nhau để lấy hên đầu năm. Chị còn dẫn anh đi gặp hội đồng hương Việt Nam ở Milan, thưởng thức các món ăn, không khí Tết như ở quê nhà. Chị tâm sự khi nào có em bé, nhất định chị sẽ dạy con nói tiếng Việt, nấu món ăn Việt, và mặc trang phục áo dài truyền thống.

Ngược lại, anh Marco cũng là một người chồng cực kì tâm lí. Anh hiểu rằng vợ mình phải rời xa quê hương, nhớ gia đình nên anh luôn cố gắng chăm sóc, quan tâm chị từng chút một. Anh thường mang lại nhiều bất ngờ nho nhỏ rất đáng yêu cho vợ, đôi khi là bó hoa ngày 8/3 khi chị ra ngoài về, hay đặt bông hoa hồng trên gối vợ ngày 14/2, quỳ xuống tặng vợ món quà nhân ngày lễ tình yêu.

Chia sẻ bí quyết hạnh phúc của mình, chị Quỳnh tâm sự rằng: “Lấy chồng Tây cũng như chồng Việt, quan trọng là sự thấu hiểu dành cho nhau. Lúc đầu nghe người ta nói không được để chồng áp đặt mọi chuyện nên tôi cứ gồng lên, hơn thua bằng được với anh. Nhưng càng sống, tôi càng hiểu mỗi người một tính, vợ chồng cứ so đo với nhau từng câu nói thì không thể hạnh phúc. Tôi may mắn vì có người chồng yêu thương mình, hiểu mình nhưng không coi đó là hạnh phúc mãi mãi. Hạnh phúc là do mình nắm giữ, tôi vẫn luôn cố gắng từ những điều rất nhỏ để trân trọng từng phút giây mình đang có”.

Theo Webtretho

Loading...